Email hoặc điện thoại
Mật khẩu
Đăng nhập
Đăng ký
Ngôn ngữ

THAY ĐỔI HAY LÀ CHẾT

Tôi đang thay đổi công việc kinh doanh cho phù hợp với tình hình mới. Hơn 10 năm qua, tôi thực hiện đường lối "chuyên nghiệp bán sách và chỉ có bán sách". Từ bán sách, tôi tập trung làm sách bằng cách dịch thuật, biên soạn, liên kết xuất bản, in và phát hành. Tôi có thế mạnh của nghề sách mà ít ai có: Một học thật với 14 năm ở 3 trường đại học và có 12 năm học phổ thông ở hai miền Nam, Bắc dưới hai chế độ khác nhau: Chế độ Việt Nam Cộng Hòa và Chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (Tôi được vượt trường sơn, lội suối băng rừng ra Bắc học tập – Chúng tôi được mệnh danh là hạt giống đỏ miền Nam gieo trên đất Bắc). Tôi bẩm sinh mang dòng máu "Quảng Nam hay cãi" - ngủ phụng tề phi - địa linh nhân kiệt. Tôi cố gắng học tập và rèn luyện sao cho có thể "thượng mã đề thương, hạ mã đề thư; lên ngựa múa gươm, xuống ngựa múa bút" - "ra chợ múa tiền, về nhà dụng chữ". Tôi chọn nghề sách là phù hợp với bẩm sinh của tôi. Sách là một phần của đời tôi, đã cho tôi những chén cơm, manh áo, nhà cửa … và cả cay đắng. Bộ sách tiếng Anh của tác giả Mai Lan Hương do tôi tổ chức biên soạn, đã được tái bản hơn 10 năm với số lượng lớn. Tôi chọn cho mình con đường “chuyên nghiệp làm sách và chuyên nghiệp bán sách”. Trên bảng hiệu của Nhà sách Quỳnh Mai luôn luôn có câu “chuyên nghiệp bán sách và  chỉ có bán sách” để giúp cho người mua những món không phải là sách khỏi tốn công lặn lội đến nhà sách Quỳnh Mai. Nhưng thưa các bạn, nghề sách đang rất khó khăn và sắp hết thời. Ở huyện không còn nhà sách. Ở các thị xã cũng hầu như không còn nhà sách. Ở các thành phố lớn thì nhà sách cũng đang ít dần. Nếu bảng hiệu còn ghi Nhà sách thì trong nhà sách  ấy cũng bán như là cái tiệm "chạp pô"- đủ món, có khi không thấy sách đâu. Công nghệ thông tin, đặc biệt là sự phát triển của Internet dẫn đến xóa sổ dần sách báo giấy; nhà sách chết theo. Bill Gates đã tuyên bố là ông dành 10 năm cuối đời phấn đấu để xóa sổ sách báo giấy để không còn cảnh phá rừng lấy gỗ làm giấy. Sách báo giấy sẽ đi vào dĩ vãng. Tôi phải thay đổi cho kịp tình hình mới trong công cuộc mưu sinh. Tôi suy nghĩ rất nhiều. Cả chuyện riêng và chuyện chung. Thời gian làm mọi việc thay đổi. Nhiều ngành nghề tưởng đâu có thể dựa vào đó để mưu sinh nhiều đời sẽ có thể mất đi. Nghề may nón vải đã chết vì cái đầu bắt buộc phải đội nón bảo hiểm. Nghề buôn bán, sửa chữa đồng hồ đã teo tóp vì có điện thoại di động có đủ chức năng thay thế. Nghề dệt vải truyền thống được người dân Quảng Nam mang vào Sài Gòn đã làm phát triển cả khu vực lân cận ngả tư Bảy Hiền và Gò Vấp, giờ đây đã đi vào dĩ vãng. Trong 10 năm gần đây, tốc độ thay đổi chóng mặt. Những người bán hàng ở các sạp chợ nhường dần thị phần cho các siêu thị. Các các siêu thị nhường bớt thị phần cho người bán hàng qua mạng. Các căn nhà mặt tiền giờ đây đã bớt tiền vì hiệu quả kinh doanh đang thấp dần. Cách mưu sinh không còn như xưa. Nhiều ngành nghề truyền thống đã chết, một số ngành nghề mới ra đời, có khi lạ hoắc lạ hươ. Một hôm tôi ngồi ăn phở, bỗng có người đi xe đạp, mặc áo quần xanh như châu chấu, đeo mặt nạ nửa Tây, nửa Tôn Ngộ Không đến bên mời  tôi mua vé số. Tôi nhìn họ đầy khâm phục. Họ làm mới cả nghề bán vé số dạo! Ở vùng thôn quê giờ đây không còn yên tĩnh ẩn giấu sau lũy tre làng. Nhà cửa đã san sát nhau như phố xá; không “cách nhau cái giậu mồng tơi xanh dờn” mà cách nhau bằng bức tường tốn kém với nhiều vật nhọn, kẻm gai tua tủa. Cuộc sống khó khăn hơn xưa. Người đông, chen chúc. Rừng không còn gỗ. Ruộng ít và ngày càng ít dần vì lấy đất làm nhà, làm sân gôn, làm khu công nghiệp. Dòng sông quê tôi cạn dần, mùa khô kiệt nước, trơ đáy, nứt nẻ, không sinh vật nào sống nổi. Đất nước bây giờ là hơn 90 triệu dân chứ không phải là ‘ba chục triệu dân mím môi trừng mắt’ như ngày chia cắt 1954. Vẫn đất nước ấy, diện tích ấy, giờ đây gánh trên mình dân số gấp ba và đang trên đà tăng tốc đẻ. Và trước một thế giới thay đổi nhanh hơn thời cha anh đánh Mỹ. Người Mỹ không còn bắn hú họa, rải thảm bằng B52 như thời đụng độ ở Việt Nam. Mỹ đã bắn chết tên khủng bố ngồi trên xe jeep chạy trên sa mạc châu Phi bằng máy bay không người lái. Trung Quốc đã có hàng không mẫu hạm. Họ đã nuôi được gà đẻ trứng rẻ đến mức chở xa cả mấy ngàn cây số đến Việt Nam mà vẫn bán được rẻ hơn trứng gà nuôi đẻ tại Việt Nam: Mỗi trứng 1.000 VNĐ. Những gì đang diễn ra quanh ta, vòng trong vòng ngoài, gần, xa đều cho thấy một nhu cầu sinh tồn là: mỗi người phải thay đổi; cộng đồng phải thay đổi và quốc gia cũng phải thay đổi. Nếu không: Chết hoặc tệ hơn: nô lệ. (còn tiếp)

Tin tức đã đăng

In Nhanh, In Offset?